Xin
trân trọng giới thiệu đến bạn đọc gần xa đứa con
tinh thần đầu lòng của Ngọc Lựu được xuất bản tháng 12 năm 2014 sau
nhiều năm thai nghén thi tập - TÌNH THƠ .
Trước tiên Ngọc Lựu có lời cảm ơn chân thành đến những người thầy , người cô và bạn bè yêu thơ đã gặp gỡ,giao lưu ,xây dựng, chấp cánh cho những hồn thơ có được thành công của mình .
Ngọc Lựu Sẽ gởi thơ tặng qua đường bưu điện ai muốn nhận thơ xin gởi địa vào chỉ hộp thư này : hungthinhbds.luu@gmail.com Ngọc Lựu xin kính tặng .
Sau đây là lời mở đầu của nhà xuất bản mời cả nhà xem qua .
TÌNH THƠ
Hễ ai mang trong mình một chút máu thi sĩ thôi cũng đều rất nhạy cảm về đề tài tình yêu, tình yêu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận để các thi sĩ thai nghén cho ra đời những đứa con tinh thần đẹp đẽ giàu sức sống. Ngọc Lựu - người con gái tài hoa mang trong mình tâm hồn và trái tim của những thi nhân, chị đã đăng trình cõi lòng mình với những vay trả cùng người yêu qua tiếng yêu ngọt ngào say đắm.
Tình yêu đôi lứa là chuyện muôn thuở của hai người, tình yêu luôn luôn có lý lẽ riêng của nó, có ma lực và sức hút đặc biệt với mỗi người. Là người luôn cất giữ trong lòng những “hoài niệm” dấu yêu về “chuyện ngày xưa”. Nân ngay từ “phút ban đầu” gặp gỡ nàng thơ chị đã gửi vào thơ “khúc tình ru” ngọt ngào sâu lắng nhờ thơ “dệt mộng” “giăng tơ” để duyên tình được thắm “đến mãi ngàn thu” cùng người.
“…Tình yêu bến mộng cô liêu
Ngủ say bóng mát bao nhiêu thu rồi
Thế nhưng vẫn mãi bồi hồi
Mỗi khi thu đến ta ngồi dệt thơ”.
Trích (Muộn mùa thu yêu)
Có thể nói nơi sâu thắm Ngọc Lựu luôn nặng dày một chữ tình. Tình với chị là tất cả, cà thi sĩ luôn trải tình mình ra cùng tất cả mênh mông. Vì vậy mà khi ta đọc “em hóa thành mưa”, “lời ru em thả giữa trời”, “thu đến bên đời”… đủ để ta hiểu “cõi yêu thương” chính là tâm bão, là điểm hẹn để Ngọc Lựu kiếm tình nhung nhớ. Cho nên không khó để nhận ra trên trang thơ của Ngọc Lựu luôn tồn tại một vùng trầm tích xôn xao vẹn nguyên nóng hổi tình đắm say. Và dường như sẽ chẳng bao giờ vùng trầm tích ấy chịu lắng xuống bởi thi sĩ luôn “nâng niu” trân trọng những yêu thương gửi trao trong cuộc đời mình.
Vì lẽ ấy mà dù trải qua không ít những bể dâu trong cuộc đời, đôi lúc từng để “giọt buồn lặng lẽ rơi” trong “đêm mưa lạnh lùng”. Thế nhưng bông hoa “hương đồng nội đoan trang” mang tên Ngọc Lựu bằng tất cả trái tim yêu chị đã tìm được cho mình “bến bờ yêu thương” nhiều hạnh phúc. Khúc khải hoàn ca mà Ngọc Lựu viết để “cảm ơn anh” yêu dấu của đời mình, và cả tiếng nói “cảm ơn đời cho em được yêu thương” là minh chứng cho tình yêu ngọt ngào, dịu êm nhiều ân nghĩa ấy.
Không chỉ vậy, cùng với những cảm xúc yêu đầy duyên nợ, những “mong ước ngọt ngào” đã được thăng hoa kết tụ. Thi tập còn là sự hóa quyện của những nỗi niềm riêng và tình cảm chung về quê hương, Tổ quốc. Đọc thơ Ngọc Lựu ta sẽ nhận ra rằng, dù cho đã bước đi trên muôn vạn nẻo đường thi sĩ vẫn luôn giữ cho mình hồn quê chân chất hương đồng gió nội, vẫn đau đấu khôn nguôi một nỗi nhớ, một niềm thương mảnh đất quê nhà nơi sinh ra mình. Chính vì điều ấy mà thi sĩ đã có những vần thơ đầy cảm động viết trong “mùa vu Lan nhớ mẹ”, về nỗi “ngậm ngùi nhớ cố hương”, cũng như những vần thơ rất chân thành nồng ấm về “Xứ Quảng quê tôi”. Tất cả những điều ấy không biểu hiện điều gì khác, bởi đó chính là tình yêu, là nỗi nhớ đậm sâu Ngọc Lựu dành cho kỉ niệm, cho quê hương, nguồn cội và cho hết thảy cuộc đời.
Sở hữu chất điệu nhẹ nhàng đầy đa mang đa cảm, ngọt ngào mà sâu lắng, gần gũi mà thẳm sâu Ngọc Lựu đã đưa người đọc đi qua những cung bậc cảm xúc rất phụ nữ. Khi trầm tư bâng khuâng, lúc dịu dàng tĩnh lặng, khi lại cuộn trào sóng vỗ với một chất tình dạt dào của trái tim yêu nồng say khiến người đọc cảm thấy mát lòng mát dạ. Có lẽ vì lý do ấy mà khi đọc những vần “tình thơ” này của Ngọc Lựu ít ai nghĩ chị là một doanh nhân, một người làm kinh tế “thành đạt nhất quê nhà”.
Với sự đồng điều tự nhiên ngay tự trong tâm hồn, sự liền mạch trải dài của dòng cảm xúc lắng sâu, Ngọc Lựu đã gói gọn cả trái tim yêu thương của mình vào tập thơ này, đã nối tình đời vào mỗi trang thơ. Bài ca năm tháng chị viết về “cuộc tình hoài lãng đãng trong mơ” hẳn sẽ khiến độc giả đợi chờ thương nhớ đến ngẫn ngơ, thẩn thơ cõi lòng. Hãy đọc mà xem!
“…Ta ngồi viết bài ca năm tháng
Cuộc tình hoài lãng đãng trong mơ
Hồn ta bỗng hóa bơ vơ
Lạc vào lối mộng thẫn thờ say sưa”.
Trích (hư ảo)
Trước tiên Ngọc Lựu có lời cảm ơn chân thành đến những người thầy , người cô và bạn bè yêu thơ đã gặp gỡ,giao lưu ,xây dựng, chấp cánh cho những hồn thơ có được thành công của mình .
Ngọc Lựu Sẽ gởi thơ tặng qua đường bưu điện ai muốn nhận thơ xin gởi địa vào chỉ hộp thư này : hungthinhbds.luu@gmail.com Ngọc Lựu xin kính tặng .
Sau đây là lời mở đầu của nhà xuất bản mời cả nhà xem qua .
TÌNH THƠ
Hễ ai mang trong mình một chút máu thi sĩ thôi cũng đều rất nhạy cảm về đề tài tình yêu, tình yêu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận để các thi sĩ thai nghén cho ra đời những đứa con tinh thần đẹp đẽ giàu sức sống. Ngọc Lựu - người con gái tài hoa mang trong mình tâm hồn và trái tim của những thi nhân, chị đã đăng trình cõi lòng mình với những vay trả cùng người yêu qua tiếng yêu ngọt ngào say đắm.
Tình yêu đôi lứa là chuyện muôn thuở của hai người, tình yêu luôn luôn có lý lẽ riêng của nó, có ma lực và sức hút đặc biệt với mỗi người. Là người luôn cất giữ trong lòng những “hoài niệm” dấu yêu về “chuyện ngày xưa”. Nân ngay từ “phút ban đầu” gặp gỡ nàng thơ chị đã gửi vào thơ “khúc tình ru” ngọt ngào sâu lắng nhờ thơ “dệt mộng” “giăng tơ” để duyên tình được thắm “đến mãi ngàn thu” cùng người.
“…Tình yêu bến mộng cô liêu
Ngủ say bóng mát bao nhiêu thu rồi
Thế nhưng vẫn mãi bồi hồi
Mỗi khi thu đến ta ngồi dệt thơ”.
Trích (Muộn mùa thu yêu)
Có thể nói nơi sâu thắm Ngọc Lựu luôn nặng dày một chữ tình. Tình với chị là tất cả, cà thi sĩ luôn trải tình mình ra cùng tất cả mênh mông. Vì vậy mà khi ta đọc “em hóa thành mưa”, “lời ru em thả giữa trời”, “thu đến bên đời”… đủ để ta hiểu “cõi yêu thương” chính là tâm bão, là điểm hẹn để Ngọc Lựu kiếm tình nhung nhớ. Cho nên không khó để nhận ra trên trang thơ của Ngọc Lựu luôn tồn tại một vùng trầm tích xôn xao vẹn nguyên nóng hổi tình đắm say. Và dường như sẽ chẳng bao giờ vùng trầm tích ấy chịu lắng xuống bởi thi sĩ luôn “nâng niu” trân trọng những yêu thương gửi trao trong cuộc đời mình.
Vì lẽ ấy mà dù trải qua không ít những bể dâu trong cuộc đời, đôi lúc từng để “giọt buồn lặng lẽ rơi” trong “đêm mưa lạnh lùng”. Thế nhưng bông hoa “hương đồng nội đoan trang” mang tên Ngọc Lựu bằng tất cả trái tim yêu chị đã tìm được cho mình “bến bờ yêu thương” nhiều hạnh phúc. Khúc khải hoàn ca mà Ngọc Lựu viết để “cảm ơn anh” yêu dấu của đời mình, và cả tiếng nói “cảm ơn đời cho em được yêu thương” là minh chứng cho tình yêu ngọt ngào, dịu êm nhiều ân nghĩa ấy.
Không chỉ vậy, cùng với những cảm xúc yêu đầy duyên nợ, những “mong ước ngọt ngào” đã được thăng hoa kết tụ. Thi tập còn là sự hóa quyện của những nỗi niềm riêng và tình cảm chung về quê hương, Tổ quốc. Đọc thơ Ngọc Lựu ta sẽ nhận ra rằng, dù cho đã bước đi trên muôn vạn nẻo đường thi sĩ vẫn luôn giữ cho mình hồn quê chân chất hương đồng gió nội, vẫn đau đấu khôn nguôi một nỗi nhớ, một niềm thương mảnh đất quê nhà nơi sinh ra mình. Chính vì điều ấy mà thi sĩ đã có những vần thơ đầy cảm động viết trong “mùa vu Lan nhớ mẹ”, về nỗi “ngậm ngùi nhớ cố hương”, cũng như những vần thơ rất chân thành nồng ấm về “Xứ Quảng quê tôi”. Tất cả những điều ấy không biểu hiện điều gì khác, bởi đó chính là tình yêu, là nỗi nhớ đậm sâu Ngọc Lựu dành cho kỉ niệm, cho quê hương, nguồn cội và cho hết thảy cuộc đời.
Sở hữu chất điệu nhẹ nhàng đầy đa mang đa cảm, ngọt ngào mà sâu lắng, gần gũi mà thẳm sâu Ngọc Lựu đã đưa người đọc đi qua những cung bậc cảm xúc rất phụ nữ. Khi trầm tư bâng khuâng, lúc dịu dàng tĩnh lặng, khi lại cuộn trào sóng vỗ với một chất tình dạt dào của trái tim yêu nồng say khiến người đọc cảm thấy mát lòng mát dạ. Có lẽ vì lý do ấy mà khi đọc những vần “tình thơ” này của Ngọc Lựu ít ai nghĩ chị là một doanh nhân, một người làm kinh tế “thành đạt nhất quê nhà”.
Với sự đồng điều tự nhiên ngay tự trong tâm hồn, sự liền mạch trải dài của dòng cảm xúc lắng sâu, Ngọc Lựu đã gói gọn cả trái tim yêu thương của mình vào tập thơ này, đã nối tình đời vào mỗi trang thơ. Bài ca năm tháng chị viết về “cuộc tình hoài lãng đãng trong mơ” hẳn sẽ khiến độc giả đợi chờ thương nhớ đến ngẫn ngơ, thẩn thơ cõi lòng. Hãy đọc mà xem!
“…Ta ngồi viết bài ca năm tháng
Cuộc tình hoài lãng đãng trong mơ
Hồn ta bỗng hóa bơ vơ
Lạc vào lối mộng thẫn thờ say sưa”.
Trích (hư ảo)
bài viết đề tài viết về tình yêu
ReplyDeletephân tich rất hay...
thật vậy
“…Ta ngồi viết bài ca năm tháng
Cuộc tình hoài lãng đãng trong mơ
Hồn ta bỗng hóa bơ vơ
Lạc vào lối mộng thẫn thờ say sưa”.
cùng chia sẻ thân mến